Đi để hiểu hơn đồng đội mình – Kiến tạo con người tinh hoa P10

Tháng Tư 22, 20210

Một buổi sáng Thứ Hai đầu tuần.

Khi cả Nhà máy đang tất bật cho khối lượng công việc một tuần mới.

Khi một số cuộc họp được chuẩn bị sẵn sàng để tham dự.

Khi tất cả các phòng ban tất bật.

Có một vấn đề phát sinh đột xuất, đội ngũ quản lý phải cấp tốc lên đường công tác.

Để lại một đống sự vụ dở dang.

KHỦNG HOẢNG XUẤT HIỆN.

Ngoài trời trút mưa nặng hạt

Tất cả các trưởng phòng lập tức vào tư thế chuẩn bị cho mọi tình huống dự phòng, khối sản xuất, quản lý chất lượng, nhân sự… liên tục có những cuộc họp quy mô nhỏ, vừa. Bên này có tiếng xì xào, đằng kia có tiếng thì thầm, bên này đang bàn luận, đằng kia đang ghi ghi chép chép.

Điều tuyệt vời khi trong khoảnh khắc khủng hoảng đó, những câu từ và dòng tin nhắn được cất lên.

“Team cứ an tâm công tác, việc này đã có em lo”

“Anh chị cứ an tâm công tác, em chắc chắn mọi thứ sẽ luôn được đảm bảo”

“Team đi công tác cẩn thận”

“Mọi người giữ sức khỏe”

Trong khoảnh khắc khủng hoảng lạ thường đó, bỗng dưng cảm thấy trong lòng thật “nhẹ”.

Trong khoảnh khắc khủng hoảng lạ thường đó, bỗng dưng cảm thấy may mắn.

Trong khoảnh khắc khủng hoảng lạ thường đó, bỗng dưng thấy hạnh phúc.

Nhận ra sự tự chủ tuyệt vời của các trưởng phòng

Nhận ra tình cảm, sự quan tâm của đồng nghiệp

Hiểu được chữ “nhà” trong “Nhà máy”, hiểu thật sâu…

Thế nên, chưa hẳn khủng hoảng đã là một điều gì đó xui xẻo. Điều quan trọng là một team cùng nhau đi qua những khủng hoảng, thì những ngày an yên mới thực trân quý.

Thế nên, khủng hoảng là điều thú vị. Để chúng ta nhận ra yếu điểm, nâng cấp và sửa chữa.

Thế nên, khủng hoảng là điều cần thiết. Sóng to thuyền lớn, ắt phải như vậy

Ta chuẩn bị sẵn sàng một tâm thế đón nhận khủng hoảng

Để thấy trong khủng hoảng, mọi thứ luôn đẹp một cách lạ…

Tận hưởng cái đẹp đẽ trong cả lúc khủng hoảng. Mưa, mây, gió…

Chúng ta sẽ thấy mọi thứ nhẹ nhàng và đẹp. Điều quan trọng là CHẬM lại để cảm nhận, để lắng nghe nhịp đập. Để thấy rằng tim đập nhanh, khẽ rung lên.
Chậm để thấy cộng sự và đồng nghiệp của mình đang lo lắng. Ẩn sâu trong sự lo lắng ấy là một tấm lòng tốt đẹp. Tất thảy đang lo cho “ngôi nhà chung” của mình.
Vài người “vác balo xông pha”, vài người ở nhà ngóng chờ.

Biến cái bất lợi thành lợi thế, thấy trong sự khó có sự đẹp.

Và trong khoảnh khắc ấy, chợt nhận ra một chuyến đi công tác thật tuyệt.

Ta chợt khẽ cười, thấy mình may mắn có một chuyến đi.

Sẽ còn những chuyến đi kiểu như vậy, một lần một khác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tran Van Hai
About Us
bt_bb_section_top_section_coverage_image
bt_bb_section_bottom_section_coverage_image