Ai cũng là một nhà thiết kế – Kiến tạo con người tinh hoa P22

Tháng Sáu 18, 20210

Có một bức họa nổi tiếng chỉ có hai màu trắng đen được đấu giá lên tới cả chục triệu đô, đa phần lướt qua chép miệng vì cho rằng đơn điệu đến mức tầm thường, kẻ mua tranh thì im lặng mang về thưởng thức, vì cái “hợp”. Người ta bảo kẻ mua tranh hâm. Kẻ mua tranh tĩnh lặng.

Cái hợp thực quan trọng, quan trọng hơn tất cả những thứ không hợp dẫu cho nó đẹp tuyệt vời, dẫu nó cao sang và quý phái, dẫu nó đắt đỏ và người đời thèm khát, nhưng không hợp là không hợp. Người hợp tranh là bởi tranh mang tâm mang tính, mang câu chuyện và cảm xúc. Người và tranh hòa hợp, chẳng thể có kẻ xen ngang. Kẻ xen ngang phán xét và trê trách, đánh giá đủ điều, đời gọi ấy là kẻ bình tranh. Bình lên bình xuống bình trong bình ngoài, mà kẻ bình mãi chẳng thể hợp lấy một bức. Kẻ bình tranh cũng chẳng thể vẽ một bức tranh hợp với chính họ.

NGƯỜI HỢP LẲNG LẶNG CHẲNG NÓI GÌ, ĐEM TRANH VỀ.

Có một cô gái thích một chiếc bút chì dạ, một chiếc than đen và một chiếc màu nâu. Cô gái vẽ một bức tranh gia đình có ba có mẹ cô ấy, chính cô ấy và có thêm đứa em lên ba tuổi có cái rốn lồi dễ mến. Cái rốn được tô than đen trông rất ngộ. Cô cứ nhìn bức tranh mà cười mỉm, càng nhìn càng thêm tưởng tượng cái rốn tồ của đứa em trai. Cô chạy ra chạy vào ngó lên ngó xuống cái rốn lồi ấy, tô tô vẽ vẽ cho đẹp nhất. Thằng em trai chẳng hiểu nổi cô chị, cũng tíu tít chạy ra chạy vô.

CÔ KHOÁI CHÍ, CƯỜI, THÍCH THÚ VỚI BỨC TRANH

Cô gái ấy treo tranh vào một góc phòng cô ưa thích, ngày ngày ngắm nhìn nó. Đưa nó cả vào trong giấc mơ, bất giác cười.

Một ngày kia, một người họa sĩ đến thăm gia đình, là bạn cũ của ba. Cô đã từng nghe ba kể về ông, là một họa sĩ có tiếng, chuyên được mời bình phẩm tranh. Ông họa sĩ mang theo rất nhiều thanh bút chì màu, xanh đỏ tím vàng đủ cả. Ông tặng ba cô hai bức họa sặc sỡ, màu tươi mới. Ông tặng cô hộp bút chì với đầy đủ gam màu cần thiết cho một bức tranh.

” Bức này cháu vẽ hả? Sao màu sắc ảm đạm thế cháu?”

” Dạ vâng chú…”

Cô rụt rè trả lời, bỗng dưng cô thấy bức tranh cô hôm nay xấu hơn so với mọi khi. Cô tin chú ấy nói đúng, cô tin bức tranh cô vẽ vì thiếu màu vì trước nay chỉ có ba gam màu tối.

” Cái này cháu nên tô thêm chút vàng, chỗ này nữa, xanh xanh…Đây, bút đây”.

Sau buổi gặp mặt hôm ấy, cô chỉnh chỉnh sửa sửa, tô tô vẽ vẽ. Cậu em trai khoác lên một chiếc áo hoa lá sặc sỡ, che đi chiếc rốn lồi đen bằng một vạt áo mới. Nước da mẹ cô cũng trắng hơn, tóc bố thì đen láy, chỉnh lên xuống rất rất nhiều.

“Ai đây hả chị?” – Cậu em trai mở to mắt…

Sau một tuần sửa tranh, cuối cùng cô có một bức tranh mới mà theo cô là đa sắc màu, giống chỉ dẫn của ông họa sĩ.

Ngày đầu tiên, cô ngắm vài lần và thấy đẹp, ba mẹ cô cũng thấy vậy. Màu sắc hài hòa, đủ đầy, rất sáng.

Ngày thứ hai, cô ngắm một hai lần, thấy cũng đẹp, ba mẹ cô không còn để ý nhiều tới bức tranh.

Ngày thứ ba, cô bận quá chẳng ngắm bức tranh thêm lần nào. Và chẳng có lần nào cả.

Ngày thứ tư, năm…

Một tuần, cô lười ra ngắm tranh, cô chẳng còn thấy nó đẹp. Nó sặc sỡ nhưng không có hồn. Nó chẳng còn hợp với cô nữa. Cô nghĩ vậy.

LẠ THIỆT LẠ

ẤY CŨNG LÀ LẼ THƯỜNG Ở TA

Cô gái – một họa sĩ đích thực dễ bị lay động bởi một kẻ bình tranh, càng bị lay động lớn bởi kẻ bình tranh mà người đời đánh giá có thành tựu. Chúng ta, thường dễ dàng tô xóa bức tranh do chính chúng ta vẽ nên bằng sự yêu thích bằng một góc nhìn sặc sỡ nào đó của một kẻ bình tranh “có tiếng”.

Kẻ thấy khổ và bất hạnh, kẻ thấy yên bình và hạnh phúc

Như nào là một bức tranh hợp.

Để bắt đầu một bức tranh, việc đầu tiên cần làm của người họa sĩ là luôn cần một ý tưởng, một nhóm người tham dự vẽ và hộp bút chì nhiều màu sắc. Công cuộc thiết kế bắt đầu, bạn dự định vẽ những gì, vẽ những ai, bằng những gam màu chi?

Ý tưởng chính là mục tiêu cuộc đời mỗi con người, nhữngngười trong tranh đại diện cho nhóm người bạn muốn họ sẽ tham gia vào trong cuộc đời của bạn, gam màu là những thứ quyết định màu sắc cuộc sống của bạn.

Ngày ấy cô bé với một ý tưởng bức tranh hiện thực cuộc sống cô, cô có những con người tham dự hợp lý cùng một vài gam màu thật. Rất thật và hợp với cuộc đời cô. Cô vui và hạnh phúc.

Ngày sau cô gái được người khác khuyên nên bổ sung nhiều gam màu, nhìn bên ngoài thì đa sắc nhưng vừa thừa mà lại vừa thiếu. Thừa vì trong tranh có những người cô bé chẳng quen, thiệt lạ lẫm. Thiếu vì chẳng tìm ra được gương mặt và hình hài màu sắc quen thuộc của một người cô muốn trong cuộc đời cô. Để rồi chẳng phù hợp. Cô thấy nhạt nhòa.

Vẽ tranh cũng như vẽ đời. Chúng ta dễ bị những người “bình tranh” xen ngang, họ tùy tiện đưa cho chúng ta rất nhiều gam màu, chẳng chịu tìm hiểu chúng ta có cần gam màu ấy. Với họ, tranh đẹp phải có màu xanh. Với họ, tranh đẹp phải có màu vàng. Họ đâu biết với ta, màu nâu là đủ cho một bức tranh đẹp.

Hãy là người họa sĩ đích thực. Tranh hợp với họa sĩ.

Muốn là người bình tranh, hãy vẽ được bức tranh hợp cho mình trước tiên. Để thấu cảm.

Bức tranh nào cũng hợp với một người họa sĩ. Cuộc sống vốn rất hợp với những nét vẽ của một nhà thiết kế cuộc đời, dẫu cho những nét thiết kế nghệch ngoạc.

Người bình tranh nên dạy kiến thức mình đã làm được, để họa sĩ vẽ không chỉ hợp mà còn ngày thêm đẹp

Giá như chúng ta đóng vai những kẻ bình tranh với kiến thức sâu rộng cùng một bức tranh hợp chúng ta từng tự vẽ cho mình, có đủ độ chậm và sâu để thấu hiểu và thấu cảm, để tỏ những gì sẽ hợp với người họa sĩ.

DỪNG LẠI VÀ CÙNG ĐÀM ĐẠO VỀ CHỮ HỢP, CÙNG NHAU LÀM CHO SỰ HỢP THÊM ĐẸP.
Hãy chia sẻ những kiến thức mà đã qua một giai đoạn thấu cảm, để kiến thức ấy biến người họa sĩ, những nhà thiết kế cuộc đời tự thiết kế một bức tranh hợp với cuộc đời họ, họ sẽ tự chấm phá để bức tranh ấy ngày một đẹp hơn mà vẫn giữ nguyên cái hợp.

Để tất thảy bức tranh sẽ hợp với tất thảy họa sĩ.

VÀ BỨC TRANH ẤY NGÀY CÀNG ĐẸP HƠN.

CÒN BẠN, NGƯỜI HỌA SĨ ĐANG VẼ GÌ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tran Van Hai
About Us
bt_bb_section_top_section_coverage_image
bt_bb_section_bottom_section_coverage_image