Chăm chỉ hóa ra lại lười biếng – Kiến tạo con người tinh hoa P23

Tháng Sáu 20, 20210

Chuyện ở ngôi làng X nọ
Ở một làng quê nọ, gà chưa kịp cất tiếng gáy thì bà con đã ra đồng. Họ cần mẫn lao động cày cuốc vất vả từ sớm tới tận đêm khuya. Họ thường trở về nhà khi 9 10h đêm, ăn vội bữa cơm nguội sau đó thì sửa soạn lên giường ngủ sớm để còn kịp dậy ra đồng. Trời mùa hè nóng, nếu dậy muộn ra đồng thì chẳng làm được gì. Họ ngủ rất ngon vì hoạt động tay chân cả ngày. Khò khò.

Đó là câu chuyện thường nhật ở rất nhiều vùng quê nghèo X.

Cũng tại ngôi làng ấy, ở một góc làng nhỏ, tại một gia đình to, chú Tư sau khi ăn tối xong, chú đọc báo tin tức nông nghiệp. Nghe nói Hội khuyến nông huyện đang có chương trình thử nghiệm giống đậu nành mới có thể trồng xen canh giữa hai vụ lúa, chú liền nhờ thằng út lên trên mạng tìm kiếm thông tin.

Chú ra giữa sân, đọc đọc viết viết, dưới đêm trăng tỏ.

“Chắc vụ đầu trồng thử hai xào đậu, mai chạy qua nhà bà Năm có đứa con nó học đại học Nông nghiệp nhờ nó lên huyện lựa cho ít giống đậu tốt. Tạm thời cứ vậy đã, rồi tính tiếp”. Ngày nào chú cũng đọc về đậu nành, viết viết gạch gạch.

Vụ đó chú thắng lớn nhờ giống đậu nành cho năng suất cao lại được giá vì chất lượng, chú tính nhẩm phải bằng cả 05 vụ lúa. Dần đà, nhà chú khá lại càng khá. Khi thì đậu, khi thì cà, khi thì cà chua. Tiền vào liên tục. Tiền cứ thế nhiều dần nhiều.

Ai đó đi qua nhà chú Tư hàng tối sẽ thường bắt gặp hình ảnh người đàn ông đã ngoài 50 cặm cụi đọc đọc, viết viết rồi thỉnh thoảng lại đứng bật dậy như vừa nghĩ ra điều gì mới. Âu cũng thành quen. Ngôi làng ấy vẫn là một ngồi làng nghèo, có chú Tư là giàu, con chú Tư đứa nào đứa nấy đều học đại học rồi thành tài, tản ra tứ phương lập nghiệp.  Chúng nó nói chuyện thông minh, tầm nhìn lớn, mong muốn giỏi hơn chú Tư vài phần.

Chuyện ở công ty Y

Ở công ty kia có anh chàng nhân viên tên Thọ thâm niên lâu năm, anh ngày đêm cần mẫn sớm khuya. Ai giao việc gì anh cũng làm và dù cho có phải đến đêm muộn cũng sẵn sàng. Hình ảnh thường trực ở anh ấy là mồ hôi nhễ nhại, luôn tay luôn chân. Cả công ty ai cũng khen anh chăm chỉ, anh luôn là tấm gương về sự chăm chỉ. Nghe thật thích.

Một ngày nọ, có một nhân viên mới vào làm tên Hoàng, làm cùng bộ phận với anh Thọ. Hoàng là người cũng vô cùng chăm chỉ, phần vì là người mới nên luôn cố gắng trong mọi công việc được giao.

–  Anh Thọ ơi, anh thử thay cái này bằng một cái máy. Em tin sẽ tốt hơn đó.

–  Anh Thọ ơi, em thấy nếu mình nghĩ ra được một dụng cụ cho việc kiểm tra nhiệt độ ở khâu này, mình sẽ nhàn và hiệu quả hơn đó anh.

–  Anh Thọ ơi, em có ý tưởng này, em có ý tưởng kia…

Anh chàng Hoàng liên tục suy nghĩ và tìm tòi những ý tưởng mới cho hệ thống các công việc trong bộ phận, còn Thọ luôn phản hồi bằng một câu quen thuộc:

–  Ui dào, vẽ chuyện. Đang như cũ có phải vẫn tốt đó hay sao? Thay đổi làm gì? Anh làm ở đây nhiều năm rồi, anh nhiều kinh nghiệm hơn em, cái gì cần anh đều biết.

Anh chàng Thọ vẫn cứ chăm chỉ sớm hôm, Hoàng cũng thế nhưng Hoàng luôn suy nghĩ liên tục để cải tiến, luôn tìm tòi từ sách vở, siêng gặp những chuyên gia trong ngành để hỏi. Vừa chăm chỉ, vừa liên tục tìm hiểu và học hỏi. Ngày qua ngày, thấm thoát thoi đưa.

Cuối năm ấy, Hoàng được cân nhắc lên vị trí phó phòng chỉ sau một năm làm việc vì những thành tựu anh đạt được trong suốt một năm. Một loạt máy mới được anh phát minh ra, nhóm thợ do anh phụ trách luôn đạt năng lực gấp 03 các nhóm thợ khác vì họ biết sử dụng máy móc và công nghệ vào vận hành. Hoàng cũng chẳng phải dân chuyên gì cả, anh hiểu rằng chỉ có cách liên tục suy nghĩ và cải tiến bằng việc học kiến thức cùng việc nhờ người khác hướng dẫn. Anh chăm nghĩ, chăm tìm tòi, chăm học hỏi.

Ai sẽ là người chăm chỉ trong hai câu chuyện trên?

Khái niệm về sự chăm chỉ đôi khi nhiều người hiểu theo một nghĩa hẹp. Với họ, chăm chỉ là làm một việc bền bỉ liên tục sớm hôm, lúc nào cũng thấy tất bật. Với họ, thấy ai đó quần quật cả ngày họ cho rằng chăm chỉ.

ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT VẪN LÀ KẾT QUẢ VÀ CÁC CON SỐ

Kẻ mà mọi người thấy thảnh thơi lại đạt kết quả tốt và liên tục có những sự thăng tiến.

Kẻ mà mọi người thấy quần quật sớm hôm lại chỉ ở mức thông thường, thiếu đi sự đột phá và tốc độ phát triển rất chậm.

Thực ra, bận rộn ở tay chân chính là lười biếng ở mặt suy nghĩ và tư duy đầu óc.

Chú Tư ở ngôi làng X hơn người khác ở điểm ấy. Chú vừa bận rộn tay chân như người ta, chú chăm suy nghĩ đầu óc hơn tất cả những người còn lại. Thực ra chú chăm chỉ hơn rất nhiều so với mọi người có thể nhìn. Cuối cùng, chú sẽ rất thảnh thơi tay chân, việc của chú là bận rộn đầu óc và tư duy hơn những người còn lại. Nhìn chú rất an nhàn nhưng vô cùng hiệu quả. Con số thể hiện rất rõ, con số ở đây là số tiền và số thời gian giành để kiếm tiền. Chú ăn ngủ đúng giờ, tiền chú cứ chảy vào túi đúng giờ vì chú biết kiểm soát bằng cái đầu.

Anh Hoàng ở công ty Y cũng vậy. Anh chăm hơn tất cả những người cùng bộ phận mặt tư duy và học hỏi cộng thêm việc chăm chỉ làm thực tế, anh sớm gặt hái được rất nhiều thành quả. Anh cũng rất chăm làm việc tay chân như những anh em trong cùng bộ phận.

Bạn có đang chăm chỉ đúng nghĩa?

Hay thực chất là chăm chỉ hành động nhưng lười biếng suy nghĩ và tư duy cải tiến. Có rất nhiều kiểu người như thế này trong doanh nghiệp, bề ngoài thì vô cùng chăm chỉ nhưng thực chất là lười động não và tư duy.

Nhưng cũng đừng chỉ suy nghĩ, tư duy mà quên mất hành động. Bởi lẽ, chăm tư duy, chăm suy nghĩ nhưng lười hành động hay lười chuyển hóa thành các hệ thống công việc sẽ biến người đó trở thành một người chuyên lý luận mà thiếu thực tiễn, còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với mẫu người chỉ thực tiễn thiếu suy nghĩ.

Chăm làm, lười nghĩ sẽ là anh nông dân nghèo khó. Bạn sẽ trở thành một nhân vật trong câu chuyện huyền thoại bắt đầu kiểu “Tôi thấy anh ấy làm việc từ sáng tới khuya, mà trời chưa thương nên vẫn chưa giàu”. Chắc phải chờ trời thương…

Lười làm, chỉ có nghĩ sẽ là bác chuyên gia trong lồng kính.

Chăm suy nghĩ và cải tiến liên tục, lại chăm hành động và hành động ắt sẽ trở thành người tạo ra rất nhiều kết quả lớn lao.

Suy nghĩ và tư duy liên tục, sau đó chuyển hóa thành hành động.

Làm thế nào để tạo nên một tập thể chăm chỉ đúng nghĩa.

Hãy bắt đầu xây dựng hai văn hóa đồng thời. Văn hóa đầu tiên là văn hóa nghĩ và học. Hãy hình thành tính cách cầu tiến cho doanh nghiệp, chuỗi các hoạt động kích thích khả năng suy nghĩ tư duy và đưa ra hàng loạt ý tưởng giải pháp mới. Văn hóa thứ hai là Action Now, ngoài việc liên tục tìm tòi và cải tiến là chuỗi hành động biến ý tưởng thành sự việc.

Hãy tự đặt và trả lời những câu hỏi sau để hình thành nên sự chăm chỉ đúng nghĩa:
– Ngày hôm nay tôi đã có những ý tưởng gì mới? Có ý tưởng nào thực sự đột phá?

– Ngày hôm nay tôi đã học thêm được điều gì mới?

– Tôi đã chuyển hóa bao nhiêu ý tưởng, kiến thức sang thành hành động? Và vì sao tôi lại không hành động.

– Có cách nào khác tốt hơn cho đầu việc tôi đang làm? Tại vị trí của tôi, nếu tôi đang ở LV1 thì LV10 sẽ trông như thế nào?

Chúc bạn thành công.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tran Van Hai
About Us
bt_bb_section_top_section_coverage_image
bt_bb_section_bottom_section_coverage_image