Quý ông trên sân bay – Kiến tạo con người tinh hoa P27

Tháng Bảy 2, 20210

Kết thúc một tuần làm việc bận rộn, tôi bắt vội chiếc xe ra phi trường để trở về Hà Nội. Một tuần làm việc tốt lành cùng những tín hiệu tốt cho một Quý III hứng khởi, tôi chậm rãi quan sát và hưởng thụ cảnh đẹp hai bên đường. Như mọi khi, sân bay đông đúc và ồn ào như một xã hội thu nhỏ. Người làm kinh doanh, người làm công vụ, trẻ em người già, phụ nữ tay xách nách mang… mọi thứ thực nhộn nhịp. Hoàn tất các thủ tục và chờ đến giờ lên máy bay, tôi lựa cho mình một ly cafe nhẹ và thưởng thức. Xa, một người đàn ông chừng ngoài năm mươi đang khẽ dựa lưng vào ghế, chắc ông ấy cùng chuyến bay với tôi. Khi gọi điện cho gia đình, khi thì chụp ảnh sân bay, tôi có vô tình nghe loáng thoáng tiếng ông khoe với người thân trong điện thoại về những thứ xung quanh.

– Ở đây đông và ồn ào lắm bà, lát về gần nhà tôi gọi. Chứ giờ không để chú ý lại lỡ chuyến bay. Con trai nó đưa tôi vào đây rồi nó vội về có công chuyện rồi.

Và rồi ông đọc sách…

Thỉnh thoảng đứng dậy ngó cửa ra tàu bay…

Chúng tôi lên máy bay theo sự hướng dẫn của đội ngũ tiếp viên, ai nấy đều mang trong mình những xúc cảm. Kẻ thì mong ngày trở về, kẻ thì bắt đầu khám phá một vùng đất mới, kẻ háo hức, người mệt mỏi. Hôm nay tôi cố gắng thật “chậm” để cảm nhận cái xã hội thu nhỏ đầy thú vị này, bởi tôi cũng từng là họ. Tôi từng vô cùng háo hức, tôi từng vô cùng lo lắng và cũng không ít lần mệt mỏi.

Người đàn ông khi nãy ngồi phía trên tôi hai hàng ghế hơi chếch sang phía bên phải, ông ngồi cạnh cửa sổ. Tôi đoán có thể đây là lần đầu ông đi máy bay, vẻ háo hức và tò mò được thể hiện rõ qua cử chỉ và hành động. Thoạt đầu, tôi thấy ông chụp một vài bức xung quanh khoang ngồi máy bay, chụp trái chụp phải trên xuống dưới. Kế đến là vẻ mặt quan sát đan xen sự tò mò qua những khung cửa sổ, tôi luôn tin rằng chúng ta luôn có rất nhiều “câu chuyện dài” qua những ô kính ấy. Người phụ nữ và một đứa bé chừng lớp Hai ngồi kế bên.

–  Mẹ ơi con muốn ngồi cạnh cửa sổ.

–  Yên lặng nào. – Tiếng người mẹ

Khung cảnh phía trước khiến tôi dừng lại đôi chút, đây chẳng phải là phản ứng của chính tôi những ngày đầu ngồi máy bay, những cảm xúc ấy theo tôi đến tận bây giờ mặc dù bay rất nhiều. Người đàn ông chụp thêm vài bức hình, ông lặng lẽ đứng dậy.

–  Chị ơi, tôi hơi chóng mặt do ngồi cạnh cửa sổ không quen. Chị và cháu có thể đổi ghế giúp tôi được chứ? Chị qua ngồi bên đó hoặc là cháu trai đây.

–  Dạ được anh – Tiếng người phụ nữ

Tôi tin rằng ẩn đằng sau cái “chóng mặt” ấy là một sự tinh tế đến cao cả. Cậu bé lập tức đứng phóc dậy, tiến sang vị trí ghế ngồi cạnh cửa sổ. Cậu bé háo hức vô cùng, khoái chí nhiều lúc nhổm cả người dậy, khi thì há hốc, khi thì ngó trước ngó sau cúi lên cúi xuống.

Tôi có quan sát người đàn ông trong phần lớn hành trình bay, tôi thấy đầu ông vẫn thỉnh thoảng nghiêng về phía cửa sổ.

Người đàn ông cười…

Cho đi nhưng người nhận chưa chắc đã nhận ra

Là kẻ cho đi nhưng đóng vai của kẻ nhận

Tôi thực sự cảm mến câu nói của người đàn ông, câu nói thể hiện sự tinh tế mà chỉ có những “Quý ông” mới có. Ông sẵn sàng cho đi sự sung sướng của mình để cậu bé có thể được chiêm ngưỡng bầu trời qua ô cửa kính. Ông cho đi bằng một cách không thể nhẹ nhàng hơn, đó là xin được giúp đỡ.  Cái cách ông ấy nhường sự sung sướng của mình cho cậu nhóc thật quá đỗi nhẹ nhàng.

VÀ SÂU SẮC…

Ô cửa sổ mang theo sự tử tế

Ai cũng mong trong mình hình hài một đứa trẻ, dù đã ở tuổi trung niên. Khi khí chất người đàn ông đủ mạnh, hành động sẽ trở lên vô cùng tinh tế và nhẹ nhàng, đủ để che đi “sự giúp đỡ” thực sự. Cũng chẳng cần cảm ơn, chẳng cần được ghi nhớ, đôi lúc chẳng cần được biết.

Nếu cần một chỗ đứng, ta chỉ đứng được một chỗ.

Nếu chẳng cần chỗ đứng, ta sẽ đi được muôn nơi.

Một Quý ông chẳng cần phải ai khác phải công nhận, họ hành động theo một bản năng rất “quý ông”, chẳng gượng gạo. Một Quý ông sẵn sàng bảo vệ, nhường nhịn người già và trẻ em, mọi lúc mọi nơi dù chẳng phải người thân quen, chỉ một lần gặp mặt. Một Quý ông sẽ không cần phải nói quá nhiều, họ hành động và hành động.

Nhiều người, khi đưa ra một hành động giúp đỡ một ai đó thường có mong muốn đối phương phải biết sự giúp đỡ của mình, đối phương không nhận ra thì đâm oán trách và chẳng muốn giúp đỡ cho lần tới. Hóa ra, sự giúp đỡ ấy như một cuộc đổi trác, đổi sự giúp đỡ để nhận về sự công nhận và an lòng. Thiệt là lạ.

Nhiều người, khi giúp đỡ được ai đó lại hạ thấp nhân phẩm của kẻ nhận giúp đỡ. Người nhận quà có quà mà trong lòng thêm điểm gợn, gợn thêm nhiều, trai sạn và trơ.

Thực chất, người ta thèm khát sự công nhận và cần một chỗ đứng trong lòng một ai đó, trong lòng xã hội.

Nghĩa khí với xã hội, tại sao không?

Có 05 chữ quan trọng gắn với một Quý ông: Trung – Hiếu – Nghĩa – Tín – Trí, ở đó có một chữ Nghĩa.

Liệu có khi nào chúng ta đặt cho mình câu hỏi “Nghĩa khí với xã hội là gì?”

Phải chăng, một Quý ông đủ mạnh mẽ để có thể đưa ra sự thay đổi lớn dần.

Bắt đầu từ sự thay đổi trong một nhóm nhỏ, khởi nguồn từ gia đình.

Khi mức độ ảnh hưởng của bản thân còn nhỏ, một Quý ông sẽ luôn có cách để bảo vệ những người trong gia đình mình, đặc biệt Phụ nữ và trẻ em.

Lớn hơn một chút, họ sẽ bảo vệ thêm cả những người không quen, như một lẽ thường tình.

Khi năng lực đủ lớn, họ có thể thay đổi cả một bộ luật, để bảo vệ Phụ nữ và trẻ em.

Khi đủ tầm vóc, họ có thể bảo vệ cả một quốc gia.

Khi đủ vĩ đại, họ có thể thay đổi cả nhân loại và tương lai.

Và sau cùng, họ lại lặng lẽ như một Quý ông.

Một ánh mắt nhìn xa, một cái thở khẽ, họ bước đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tran Van Hai
About Us
bt_bb_section_top_section_coverage_image
bt_bb_section_bottom_section_coverage_image