Nỗi niềm của Ngoại – Kiến tạo con người tinh hoa P28

Tháng Bảy 4, 20210

Dạo gần đây, tôi có nhiều thời gian hơn về chơi với Ngoại. Nói qua về Ngoại, Ngoại năm nay 92 tuổi, cái tuổi xưa nay hiếm gặp, với nước da rắn rỏi đồi mồi. Ngoại “ăn to nói lớn” từ ngày xưa, là mẫu người khá nóng tính. Cả một thời trai trẻ vất vả ngược xuôi, khi thì sống bằng nghề sông nước với những chiếc thuyền nhỏ chở hàng hóa, lên bờ làm nông dân thuần túy vùng Bắc Bộ. Tảo tần, lam lũ cả cuộc đời nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Mấy năm gần đây các bác các cô kinh tế khá ơn, Ngoại mới bớt vất vả, mới được “nghỉ hưu”.

–  Ông khỏe thật, 90 tuổi mà còn minh mẫn lắm.

–  Mấy ai được như ông.

Người trong làng gọi ông bằng sự kính trọng “Ông cụ Minh” phần vì tuổi, phần vì ông Ngoại tôi sống hiền lành đạo đức. Sinh ra ở Nam Định, khi đã ngoài 70, Ngoại theo cậu vô Nam sinh sống, đến nay đã được hai chục năm.

Nỗi nhớ quê hương khôn nguôi

Thời gian đầu, khi bà còn sống, cả hai ông bà đều nhớ quê và lạ lẫm với vùng đất mới. Khi ấy gia đình đi theo vùng kinh tế mới, khu cậu tôi ở hoang vu và hẻo lánh, chẳng có “bà con xóm làng”. Dạo ấy tôi không gặp Ngoại nhiều, mỗi lần gặp đều nghe mẹ kể Ngoại tâm sự muốn về quê.

Nghe mà xót xa…

Có gì sai khi mấy ai ngoài 70 còn dứt áo quê hương dời đi.

TẤT CẢ CŨNG VÌ CON VÌ CHÁU
Không ai nóng tính với cậu như Ngoại nhưng cũng chẳng ai yêu quý cậu như Ngoại. Ngoại chẳng giỏi thể hiện tình cảm, Ngoại luôn giữ thật sâu trong lòng.

Khi có một chút rượu, Ngoại lại nhớ quê. Rồi bà mất, Ngoại càng thêm nhớ quê, lúc nào cũng sốt sắng mỗi dịp đến ngày giỗ bà sợ mấy đứa con đứa cháu quên mà thiếu chuẩn bị. Giỗ Bà vào tháng Mười âm lịch mà tháng Chín Ngoại đã nhắc các bác và ba mẹ tôi. Giỗ bà lúc nào cũng phải là ngày đông đúc nhất, con cháu xum vầy.

Mấy ai qua được quy luật của thời gian

Cách đây vài năm, khi chưa 90 tuổi, Ngoại còn đạp chiếc xe đạp Thống nhất quanh xóm làng thăm thú những người đồng hương cũng vào Nam đi làm ăn xa và ở lại sinh sống. Ngoại khỏe, chân tay rắn rỏi, Ngoại ăn uống tốt và ngủ ngon. Chẳng thế mà làng trên xóm dưới ai cũng khen Ngoại khỏe, Ngoại minh mẫn.

VÀ RỒI ĐÔI TAI NGÀY MỘT YẾU DẦN…

Ngoại bắt đầu nặng tai hơn, phải nói to Ngoại mới nghe thấy. Nói chuyện với Ngoại mọi người đều cố gắng hơn mức bình thường, câu được câu mất, Ngoại cũng buồn.

Đôi lúc đến nói thầm với bản thân cũng phải nói to tai mới nghe thấy

Nhiều lúc, tôi thấy Ngoại tự nói thầm một mình. Ngoại nói thầm nhưng tôi từ xa có thể nghe thấy phần nào, Ngoại thầm thì với bà, với ông này ông kia, Ngoại cũng ít giao tiếp với người khác hơn vì Ngoại không còn nghe thấy nhiều.

–  Ông cũng ngại qua nhà mấy ông bà khác tại họ nói mình có nghe được đâu.

Cuộc đời, mấy ai qua được quy luật của thời gian, già yếu thân thể bắt đầu đi xuống dù cho gần cả một thế kỷ minh mẫn cũng đến lúc phải chịu thua thời gian. Tôi thấy Ngoại buồn đi nhiều, Ngoại buồn và chấp nhận quy luật khắc nhiệt ấy. Ngoại hạn chế ra ngoài gặp người lạ.

Mỗi chiều chiều, Ngoại mang chiếc ghế ra trước cửa nhà, nhìn ra xa.

Trí nhớ của một ông cụ

Trong tâm trí của tôi Ngoại là một người có siêu trí nhớ. Ngoại nhớ cả chuyện từ hồi trai trẻ, khi Ngoại 20, 30, rồi 50,70 và rất nhiều sự kiện quan trọng trong cuộc đời. Ngoại nhớ về hành trình rời quê hương cùng con trai vô Nam lập nghiệp, Ngoại nhớ ngày anh trai tôi cưới, Ngoại nhớ rất nhiều. Tôi dạo trước thích nghe Ngoại kể chuyện vì như được sống một góc nhìn mới, có cả góc nhìn chiến tranh Việt Nam, góc nhìn thời kỳ đổi mới, góc nhìn thời khốn khó và lam lũ.

VÀ RỒI…

Trong một dạo ghé Ngoại chơi dịp gần đây, tôi thấy Ngoại ghi ghi chép chép nhiều hơn bình thường. Chiều hôm ấy, tôi cùng Ngoại ra mộ bà thắp cho bà nén nhang, chẳng vì dịp gì cả.

–  Cháu nó ra thăm bà này.

Ngoại lại thì thầm, thì thầm rất to.

Bỗng dưng thấy ngoại lôi một tờ lịch ra rồi dùng bút ghi ghi chép chép. Tôi tò mò không biết Ngoại ghi gì. Khóe mắt cay cay khi thấy vài nét chữ nghuệch ngoạc “Bà … Ngày mất …”

Ngoại đã chẳng còn nhớ ngày mất của bà, người phụ nữ đã đồng hành cùng Ngoại hơn nửa thế kỉ. Ngoại lại thì thầm: “Chẳng còn nhớ nữa rồi, tôi phải ghi lại. Đầu óc giờ nhớ nhớ quên quên rồi bà ơi. Sắp đến ngày giỗ rồi”

Bà mất tháng Mười một, hôm ấy là một ngày tháng Năm, Ngoại thì thầm sắp đến ngày…

Ngoại thì thầm, tôi thì xót xa

Tôi xót xa cho cả Ngoại và cho chính mình. Tôi cũng thầm nhủ sẽ về thăm Ngoại nhiều thật nhiều, nói chuyện với Ngoại nhiều thật nhiều để Ngoại sẽ có thêm những miền ký ức tươi đẹp. 90 năm cuộc đời, Ngoại chẳng còn nhớ nhiều về ký ức cũ, giờ Ngoại sẽ nhớ nhiều hơn những khoảnh khắc của hiện tại, may chăng là trong thời gian gần.

Ai rồi cũng sẽ phải trải qua sự khắc nhiệt của thời gian, 100 năm đời người là một nét chấm nhỏ trong cả một đường thẳng rất dài loài người đã trải qua cả 02 triệu năm.

Hình ảnh Ngoại vào dịp Tết, gần gũi mà thân thương

Nghĩa khí với đời làm chi khi còn chưa thể sống nghĩa khí với gia đình

Sống đạo đức với đời mà quên đi chữ hiếu trong gia đình

Chúng ta, trong đó có cả tôi từng một thời liên tục cố gắng đạt cho mình những cột mốc mới trong sự nghiệp, ngoài xã hội. Có những người được người đời tôn trọng, gọi bằng “ông này bà kia”, không ít những người to thiệt to mà chẳng có nổi thời gian để có hiếu, có nghĩa với gia đình. Họ “mượn đồng tiền” để báo hiếu, gửi những đồng bạc và nhanh chóng phủi quên đi khoảnh khắc hội tụ vì một vài lần bận rộn rất “chính đáng”

– Con bận ba ạ, lần tới con về nhé ba.
– Con đợt này công việc đang bận, lần tới con ghé thăm ông.

Tôi cũng từng như thế, một thời gian dài. Ông, bố mẹ luôn sẵn sàng chờ con cái hết bận rộn, họ kiên nhẫn thật sự. Thấy con cái thành danh, họ lại vội bốc điện thoại gọi điện hỏi thăm.

– Alo, chúc mừng chúc mừng nhé. Cuối tuần này có rảnh không về quê chơi. Để tao đi bắt mấy con gà thịt. – Giọng ông bố

– Con bận liên hoan với cơ quan rồi bố ạ. Tuần tới con về.

Và sự thực là chẳng có cái tuần tới nào ở đây hết, tuần qua tuần, tháng qua tháng, năm lại qua năm.

Liệu rằng bạn đang thực sự có gì trong tay? Hạnh phúc thực sự là gì?

Hạnh phúc đơn giản bạn có thật nhiều người để quan tâm và yêu thương thực lòng, có thật nhiều người yêu thương bạn thực lòng.

Hạnh phúc đơn giản khi tôi có thể cùng Ngoại tạo nên những khoảnh khắc của hiện tại, có sự thì thầm và lắng nghe. Vẫn sẽ mãi là như thế, bây giờ và sau này. Tôi tin ngoại sẽ hạnh phúc.

Hạnh phúc đơn giản khi thấy mẹ tôi cười mỗi dịp tôi ghé Ngoại chơi, tôi thay mẹ thì thầm với ông.

Người làm lên đại sự phải bắt đầu từ gia đình trước tiên

Theo quan điểm của tôi, sẽ chẳng làm được gì lớn lao nếu chúng ta mải mê chạy theo xã hội, gạt gia đình sang một góc rất nhỏ với tâm thế “sau này sẽ giành thời gian cho gia đình sau”. Gia đình sẽ luôn là nền tảng trong hành trình phát triển sự nghiệp, tiền tài.

Ở công ty, bạn có thể là ông này bà kia. Khi về nhà, hãy vẫn cứ là một đứa con của ba mẹ, đứa em của anh chị.

Để rồi ngoài 70, bạn sống cho những ngày tháng đẹp nhất của cuộc đời.Ký ức vẫn là ký ức, vì từng ngày luôn là ký ức đẹp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tran Van Hai
About Us
bt_bb_section_top_section_coverage_image
bt_bb_section_bottom_section_coverage_image