Một bát mì tôm, hạnh phúc hay bất hạnh – Kiến tạo con người tinh hoa P34

Tháng Bảy 11, 20210

Việt Nam trải qua một thời kỳ đại dịch, dịch Covid, dịch lây lan tới hầu hết các thành phố, rất nhiều ca lây nhiễm, già có trẻ có, tử vong cũng có.

Tôi đưa ra quyết định tổ chức cho cán bộ công nhân viên toàn nhà máy thực hiện công tác ăn ngủ nghỉ tại chỗ, một quyết định đầy những thách thức. Tất cả các công nhân sẽ ở lại trong Nhà máy, các hoạt động sinh hoạt (ăn, ngủ, nghỉ) đều được diễn ra bên trong, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Các nhu cầu của từng thành viên tiết giảm lại, nhu cầu mua sắm cũng được tiết giảm, và ngay cả tôi cũng chẳng ngoại lệ.

Khởi đầu bữa sáng với một bát mì…

Vì không có cơ hội đi ăn sáng bên ngoài, tôi lựa chọn cho mình một vài bữa ăn đơn giản ngay chính tại Nhà máy. Khi thì khoai lang, khi thì phở, khi thì mì gói, đơn giản mà vui.

Một buổi sáng, tôi quyết định pha lấy cho mình một tô mì nóng – 4.000 Đồng – một tô mì đơn giản như tất cả các tô mì khác. Một tô mì không thịt, không rau, chỉ có mì.

ĐÓ ĐÃ TỪNG LÀ CẢ TUỔI THƠ CỦA TÔI

Tôi có một tuổi thơ học xa nhà ở các trường chuyên, trong tuần thì ở lại kí túc xá, thi thoảng cuối tuần mới về nhà. Hành trình học xa nhà bắt đầu từ năm lớp Ba cho đến hết đại học và cho tới tận bây giờ. Ngày ấy, hồi còn là học sinh Tiểu học, cấp Hai, mì tôm là món ăn ưa thích của tôi. Tôi có thể ăn mì gói mọi lúc, mọi nơi.

Tôi có thể bỏ cơm ăn mì gói.

Tôi có thể ăn mì tôm “sống” (không cần pha chín bằng nước sôi mà ăn ngay).

Tôi và một đứa bạn cùng giường chia nhau gói mì khi đói.

Dạo ấy nhà còn nghèo, đám bạn được cho tiền ăn vặt và được gia đình chuẩn bị thêm vài gói mì mỗi tuần. Chúng tôi thường xuyên phải học khuya, đặc biệt những đợt ôn thi Học sinh Giỏi cấp Huyện, Tỉnh. Học đêm thì đói, đói thì ăn mì – Đó là điều quen thuộc.

Vì nhà nghèo nên không có mì mang theo…

Đợt đó bố mẹ để lo cho mấy anh em đi học đã là cả một sự nỗ lực không ngừng nghỉ, chắt nhặt từng đồng, tôi thường mang một cặp “toàn sách không đồ ăn” tới kí túc xá hàng tuần. Tôi chưa bao giờ trách bố mẹ vì biết họ đã rất cố gắng.

Dạo ấy tôi thèm khát được ăn mì mỗi ngày.

Bây giờ khi đã lớn và có đủ tiền cho một cuộc sống không phải lo nghĩ nhiều đến ăn uống, lâu lâu tôi mới lại có cơ hội ăn mì.

Tôi ngồi vô bàn, mở tô mì, ngất ngây. Vẫn là mùi đặc trưng 20 năm nay, vẫn là màu vàng óng điển hình của mì, tôi cảm thấy thực sự háo hức.

Hì hụp húp bát mì

Tôi ăn ngon lành bát mì trong 15 phút, mồ hôi toát ra vì mì cay nồng. CAY, NGON, RẤT NGON. Tôi bỗng thấy nhớ tuổi thơ tôi, nhớ những người bạn thuở niên thiếu, nhớ những tối đèn sách ôn bài. Dạo ấy tôi học cũng thuộc vào dạng học giỏi, tôi mê Toán và ngấu nghiến với nó mỗi đêm. Dạo ấy, bụng tôi cứ reo lên xèo xèo mỗi lần thấy chúng bạn xung quanh úp mì ăn đêm. Dạo ấy tôi thèm.

Bỗng có một vài người ghét mì cay đắng

Tôi chẳng hiểu sao có một vài người bỗng dưng coi mì gói như một kẻ thù, gán cho mì gói điều tiếng rất cay nghiệt “thứ thực phẩm độc hại”. Điều khó hiểu là một trong số những người cứ mở miệng là ghét ăn mì ấy cũng giống tôi khi hồi nhỏ, họ cũng ăn nhiều mì gói và cũng thèm khát có nó. Một số vừa ăn mì ở thời sinh viên, mới ra trường có một vài đồng bạc và quay ngoắt lại ghét mì cay đắng. THIỆT KỲ LẠ. Họ nói rằng ăn mì không tốt cho sức khỏe, họ nói rằng chỉ có nghèo đói mới phải ăn mì. Nếu phải ăn mì, họ thấy rằng ngày hôm đó thực sự tồi tệ. Nào thì bụng đau, nào thì nảy mụn, nào thì cảm thấy bản thân bất hạnh. Ủa thế ngày xưa họ không nghĩ tới hay sao?

Cả chục năm nay tôi không ăn mì, phần vì đã có thể cùng gia đình nấu phở gạo ăn mỗi sáng vì tôi thích ăn phở hơn. Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy ăn mì gói là một điều bất hạnh cả. Bằng chứng ngay tại thời điểm mùa dịch này, tôi cảm thấy hì hụp ăn một tô mì thực sự rất tuyệt, như thưởng thức một cực phẩm.

Ngược lại, tôi rất biết ơn gói mì

Bây giờ mỗi lần ăn mì, tôi rất bồi hồi và thường nhớ về ngày xưa. Nhớ về thời kỳ gia đình khó khăn, nhớ về thời kỳ đầu lập nghiệp khó khăn. Có bận ăn mì gói cả chục ngày liền vì trong túi chỉ còn có vài chục bạc lẻ, chẳng còn thức ăn nào khác rẻ hơn mì mà còn giúp cái bụng no tạm thời. Với tôi, mì tôm không chỉ là một món ăn, nó là cả một ký ức. Nó là cuốn nhật ký mà mỗi lần mở lại là cả một hành trình dài, ở đó có đầy đủ cung bậc cảm xúc: thèm thuồng, tủi hổ, vui sướng, mệt mỏi, hi vọng.

NÓ ĐÃ TỪNG LÀ THỨ DUY TRÌ HI VỌNG GIÚP TÔI HƯỚNG TỚI PHÍA TRƯỚC

Không hiểu sao mỗi lần ăn mì tôi luôn có động lực rất lớn rằng mình phải làm nên chuyện lớn lao. Phần vì mì cay nóng, kích thích vị giác và đầu óc, phần vì cảm giác sức chịu đựng của bản thân còn rất lớn và không thể gục ngã, tôi chỉ còn cách quyết định lựa chọn hướng về phía trước. Tiếp tục bước đi, không khoan nhượng, không đàm phán.

Giờ đây tôi hạnh phúc với những tô mì

Tôi thưởng thức như một kẻ đói khi nhìn thấy món tủ. Mặc dầu chẳng ăn thường xuyên, tôi cảm nhận mình mãn nguyện và hạnh phúc ngập tràn khi thật nhẹ nhàng thưởng thức.

Thưởng thức sự đơn giản.
Ăn mì giúp tôi hoài niệm quá khứ và biết ơn.

Có khác chăng là những lần ăn mì này tôi có một chiếc tô đẹp hơn, một đôi đũa đẹp hơn, một không gian đẹp hơn. Còn mì tôm – vẫn 4.000 Đồng/ gói – Bây giờ và sau này.

Bất chợt, ăn mì xong tôi lập tức cầm điện thoại lên và nhắn cho một người bạn cũ thời niên thiếu.

“Dạo này mọi thứ ổn chứ?”

Chúng tôi có một trải nghiệm hạnh phúc trong những mẩu tin nhắn. Tôi tin người bạn tôi sẽ bỗng thèm ăn một gói mì – người bạn đã có gia đình và vợ con, sự nghiệp tốt.

Đừng vì hiện tại bạn có nhiều tiền hơn, bạn có điều kiện hơn mà ghét bỏ, đánh giá những thứ đồ ăn đã từng nuôi nấng dinh dưỡng và chí khí của bạn.

Ở một góc kí túc xá nào đó, vẫn có những cậu bé đang thức khuya học bài. Học bài xong, cậu pha một tô mì, húp xì xụp và khát khao làm nên điều lớn lao…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tran Van Hai
About Us
bt_bb_section_top_section_coverage_image
bt_bb_section_bottom_section_coverage_image